Một ngôi làng nọ, ở vị trí vô cùng khắc nghiệt
của thiên nhiên. Làng chỉ có nắng nóng và cát trắng bạt ngàn, không gì sinh
sôi, phát triển được. Dân làng đói khổ, khốn khó vô cùng.
Nhiều, nhiều năm về trước-không ai còn nhớ là
bao lâu, có ông Cụ sau nhiều năm xa quê, đã mang về một hạt giống của loài cây
lạ, trồng ở làng mình. Dù là loài cây lạ nhưng nó hợp với thổ nhưỡng. Dân làng ra
sức chăm sóc nên cây bắt rễ rất nhanh. Ông Cụ là người có tính gia trưởng, có
uy tín trong làng nên ông luôn cho cây mình trồng là tốt nhất, có tương lai nhất,
giúp ích được dân làng nhất. Ông thẳng tay nhổ bỏ những giống cây do người khác
trồng. Cây ông trồng có đặc tính kỳ lạ: bắt rễ rất nhanh nhưng lại sinh trưởng
rất chậm. Tốn nhiều công chăm sóc. Rất vất vả nhưng vì không còn giống cây nào
khác nên dân làng chỉ còn cách tận lực, tận sức hơn nữa. Theo thời gian, với
nhiều mồ hôi, nước mắt, thậm chí là cả máu thì cây cũng lớn cao với tán lá đủ
che bóng cho làng. Dân làng có cuộc sống tạm gọi là ổn.

