Quê hương là gì?
Mà khi tôi nói chuyện chính trị
Mọi người bỏ tôi đi
Mắt lấm lem trời chiều
.......
Này em ơi
Này chị ơi
Này cô
Này bác
Này chú
......
Đừng sợ chính trị.
Hãy buông quanh gánh
Hãy dừng tay cuốc tay cày
Hãy quệt mồ hôi trên trán
......
Để nghe anh
Nghe con
Nghe cháu nói
Chuyện chính trị
Là chuyện nước non
Là cơm áo
Là trường học
Là bệnh viện
Là quyền con người.
Chính trị không cao sang
Chính trị không thủ đoạn
Chính trị không của riêng ai.
......
Tôi thiết tha
Tôi mời gọi
Những con người thân thuộc
Họ dứt khoát bỏ tôi đi.
Họ đi như trốn chạy
Họ thấy tôi như Hàn Mặc Tử năm xưa.
Với căn bệnh cùi hủi.
Tôi thấy trong mắt họ
Nỗi sợ
Hiểu lầm
Và nghi kỵ
.....
Tôi bối rối
Tôi đau khổ
Tôi cô đơn
...
Chỉ có một khát khao
Giúp tôi đi tiếp
Để mang hai từ Chính trị
Đến với mọi người
Đến với mọi nhà.
Đó mới là chân của ấm no.
Www.nghechinhtri.org
Lời bàn: một trong sứ mệnh của nghề chính trị là làm cho người dân khắp nơi trên nước Việt Nam không còn sợ hai từ chính trị, Người dân có thể nói về chính trị thoải mái như nói về tình yêu.

Thằng này chắc từ viện tâm thần ra quá, viết bài mà thấy nó ảo tưởng sức mạnh thôi rồi, sứ mệnh cái quái gì ở mày thân mình lo không xong, ba bữa còn không đủ ăn rồi còn chạy rông nói ngọng, đúng là trên đời này thú người gì cũng có.
Trả lờiXóaViết bài thơ ra là biết thằng này là người nhưu thế nào rồi, đến người thân anh em với nó mà còn ngoảnh mặt không thèm nói chuyện thì làm sao một ai có thể làm việc chung với con người này được, nên tách ra khỏi xã hội để hoàn thiện lại nhân cách đi.
Trả lờiXóaHọ không tay cuốc tay cày thì bạn lấy gì mà ăn, họ không quan tâm đến chính trị nhưng ít nhất họ có công việc ổn định, có suy nghĩ nghiêm túc chín chắn chứ không suốt ngày ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng như bạn nhé.
Trả lờiXóa