Việt Nam đang trong một giải đoạn khó khăn. Rất nhiều vấn đề tồi tệ dồn dập xảy ra. Nguyên nhân cuối cùng được nhận ra là do thể chế chính trị lạc hậu.
Để giải quyết các bế tắt chính trị không phải dễ. Trước tiên vấp phải vấn đề tư tưởng. Đại đa số người dân đều né trách chính trị. Sợ hãi, khinh bỉ (cho rằng chính trị là nơi của phường gian manh nham hiểm), tô thờ (cho chính trị là nơi của những bậc cao siêu, thánh thiện, giàu đức hy sinh cho dân cho nước),....là những suy nghĩ thường trực trong đầu của công chúng.
Rào cản tiếp theo là tiền. Nhiều người dấn thân tranh đấu thường sẽ bị kiệt quệ về kinh tế. Khi đó họ có hai lựa chọn là dừng hoặc tìm kiếm sự hậu thuẫn bên ngoài. Phần đa dân chúng nhìn những người tranh đấu dưới con mắt đầy hoài nghi về tiền bạc và động cơ. Trên cơ sở những hoài nghi này, nhà cầm quyền rất dễ dàng thực hiện những chiêu trò vu vạ để tấn công hủy diệt những người dấn thân.
Khó khăn tiếp theo nữa là vấn đề nhân sự: sự sai lầm về tư tưởng, sự khó khăn về tiền bạc, cuối cùng dẫn đến hạn chế về nhân sự. Rất nhiều người có tài không chọn con đường chính trị. Với tài năng, họ có thể kiếm sống bằng bất kỳ công chuyện nào. Hiện nay đa số người tranh đấu đều có nguồn gốc như sau: về hưu, dân oan, thức tỉnh, tham gia mạng lưới do bên ngoài lãnh đạo,....Số lượng người dấn thân tranh đấu chuyên tâm, có chất lượng,...hiện rất ít.
Quan điểm chính trị là nghề giải quyết được tất cả những bế tắt trên: Nó đưa lĩnh vực chính trị trở nên gần gũi với người dân (nó cũng chỉ là một nghề như trong bao nghề khác); nó làm người dân thấy được một lẽ công bằng-muốn thụ hưởng một tương lai tốt, một nền chính trị tốt thì phải biết chi trả và cuối cùng nó mở cửa cho nhiều nhân tài tham gia danh chính ngôn thuận vào một lĩnh vực mà lâu nay luôn gắn cho hàng trăm thức mác nhạy cảm.
Nguyễn Văn Thạnh





